Yếu đạo để ra khỏi sinh tử, không gì hơn vãng sinh Tịnh Độ. Hạnh tu để vãng sinh Tịnh Độ tuy nhiều, không gì hơn Xưng Danh. Vì đó là hạnh của Di Đà Bổn Nguyện. Bởi vậy Hòa Thượng Thiện Đạo dạy rằng:
"Kinh VÔ LƯỢNG THỌ chép: "Khi tôi thành Phật, nếu mười phương chúng sinh xưng danh hiệu của tôi, dù chỉ mười lần mà không được vãng sinh thì tôi chẳng ở ngôi Chánh Giác". Đức Phật kia hiện tại thế thành Phật. Nên biết rằng Bổn Nguyện Trọng Thệ chẳng hư dối. Chúng sinh xưng niệm, tất nhiên được vãng sinh." Do đó ngoài xưng danh không cần quán tưởng gì khác.
Hiểu và tin như trên, lâm chung chắc chắn Phật lai nghinh. Nếu bình thường đã xưng danh tích lũy công đức thì dù cho lúc lâm chung không xưng được Phật Danh vẫn quyết định vãng sinh.
___________________________
"Hiểu và tin như trên, lâm chung chắc chắn Phật lai nghinh": Chúng ta thấy tại sao không là 'tin như trên' là được rồi, cần chi phải 'hiểu' nữa? Bởi xem vậy chứ rất nhiều người đang 'hiểu' không đúng chỗ này đấy, nên các Ngài phải nhấn mạnh như vậy. Như chúng ta thấy đa phần đều cho rằng mười niệm này là mười niệm lúc lâm chung, đa phần đều hiểu như vậy, cho nên xem đây thì các Ngài nói mười niệm này là lúc nào? Rõ ràng là chẳng có quy định lúc nào cả, tức bất cứ lúc nào cũng được, rằng bình thời hay lúc lâm chung cũng vậy, như thế thì mới có cơ sở để gầy dựng Tín tâm chứ! Cho nên trước hết là cần phải 'hiểu' cho đúng cái đã, rồi mới phát khởi Tín tâm được. Còn một khi hiểu sai vấn đề thì sẽ tin theo như thế ngay, tức không thể có Tín tâm chân thật được. Bởi vậy đoạn khai thị này cũng chính là liễu nghĩa cho Bổn Nguyện một cách rõ ràng chân thật nhất vậy, để không còn tranh luận mười niệm này là mười niệm lúc nào nữa. Mà một khi dẹp đi được những kiến giải sai lệch tức đã đi được quá nửa chặng đường rồi, như thế không chóng thì chày sẽ phát khởi được Tín tâm chân thật thôi, còn không thì cứ giậm chân mãi, không cách gì phát khởi lên được.
Pháp Nhiên Thượng Nhân